Một tăng sĩ Tây phương tại Wat-Ba-Pong cảm thấy không hài lòng với lối tu hành khó khăn và những giới luật có vẻ không cố định mà các tăng sĩ phải tuân theo. Anh ta bắt đầu chỉ trích sự tu tập thiếu kỷ cương của những vị tăng khác, và nghi ngờ cả sự giảng dạy của thầy mình - Achaan Chah - Anh ta đến gặp Thầy để than phiền , nói rằng ngay cả Thầy cũng không nhất quán và mâu thuẫn với chính mình một cách không sáng suốt.
Achaan Chah cười và chỉ cho anh ta thấy là anh đã tự chuốc lấy phiền muộn vào mình khi cố phán xét những người chung quanh. Ông giải thích rằng :
" Nó cũng giống như khi tôi thấy người ta đi trên con đường mà tôi rất quen thuộc. Nhưng đối với họ, nó có thể không rõ ràng . Khi tôi nhìn thấy có người sắp sửa rơi xuống cái mương bên phải con đường, tôi kêu lên : " Qua bên trái ! Qua bên trái ! " . Cũng vậy, nếu tôi thấy một người khác sắp rơi xuống cái rãnh bên trái con đường, tôi sẽ la lên : " Qua bên phải ! Qua bên phải ! " Đó là phạm vi giảng dạy của tôi.
Khi anh cố chấp vào bất cứ điều gì, hay dính mắc vào bất cứ thứ gì, tôi sẽ bảo anh : Hãy buông bỏ nó đi. Đừng nghiêng bên trái , đừng ngã sang bên phải. Hãy trụ ở chính giữa, và anh sẽ sống trong bình an . "